Catherine (USA)

  • English
  • Chinese*
  • Spanish
  • Vietnamese

Blossoming Like A Lotus Flower In Dafa

Narrated by a young practitioner in America, edited by cultivating family member

Greetings compassionate and venerable Master:

Greetings fellow practitioners:

I am an 8-year-old, young Dafa disciple from California, USA. I come from a family of all Dafa practitioners, and all the family members living with me are Dafa disciples. This means there is always someone who can help lead me in studying the Fa and doing the exercises every day. Ever since the CCP virus broke out, my school had suspended all classes and I stay at home all day. Next, I will discuss some of my cultivation experiences from this year. Please compassionately point out anything inappropriate.

  1. Fa Study and Doing the Exercises

My practitioner family members have always told me that young disciples must also do the three things well, so ever since I was five, I would often study the Fa and do the exercises. In the past when I had school, I could only study the Fa with my family each night and do the exercises on the weekends. But since school is suspended and all classes have moved online, I have more time for Fa study and doing the exercises. I am very happy to able to study the Fa with other young disciples on the RTC platform. Every morning, we study an hour of the
“Collected Fa Teachings” and in the afternoon, we study two hours of Zhuan Falun.

One time during Fa study, I was met with interference and felt very tired. So, I stood up and read the Fa while leaning against the wall for half an hour and felt my drowsiness disappear immediately.

I believe that the time I spent at home on break was very fulfilling because my schedule was packed and through studying Master’s “Collected Fa Teachings”, I was able to understand a lot of Fa principles. In the past, I liked to study the Fa, but sometimes didn’t feel like doing the exercises due to an attachment of laziness. Later I studied Zhuan Falun Fajie – The Law of Zhuan Falun Explained and in “Teaching the Fa and Answering Questions in Changchun” there was a question:

“Question: After my child attended the class he couldn’t continue to do the exercises. Will the Falun protect him forever?

Teacher: If a person can’t continue to do the exercises, then it won’t work, right? One has to keep doing the exercises. I came to save cultivators, not to specifically protect ordinary people.”

I realized that doing the exercises was very important, so I stopped slacking off and now try my best to do the exercises with my mum and aunty every day. Sometimes after Fa study, I talk with other young Dafa disciples and we discuss our thoughts and understandings of Dafa truth clarification videos we have watched. Through this, I have gained a better understanding of their study and living circumstances. I have been very happy during these special times and I thank Master for the cultivation environment He has arranged for me.

  1. Improving Xinxing

Last year my family helped me memorize the teaching “What is Forbearance (Ren)?” in Master’s Essentials For Further Advancement:

“Forbearance is the key to improving one’s xinxing. To endure with anger, grievance, or tears is the forbearance of an everyday person who is attached to his concerns. To endure completely without anger or grievance is the forbearance of a cultivator.”

I thought that since ‘Ren’ is so important, then I must do my best to forbear. A few days ago, my aunty and I did an hour of Holding the Wheel exercise. Because I rarely do the Wheel-holding exercises for a whole hour, my aunty told me, “Persevere as much as you can, if you really can’t continue, then you can put your arms down.” When I reached the half hour mark, my arms were in so much pain that I shed a few tears, but I thought to myself that I must keep going. In the end I endured and finished the whole hour of wheel-holding. I realized that persevering is a manifestation of ‘Ren’.

Once in my Classical Chinese dance class, we were practicing “the bridge” movement, and I felt that it was extremely painful. But then I thought to myself that the Dafa disciples in Mainland China had been persecuted and tortured, and yet they were still persevering. I realized that this amount of pain was nothing in comparison, and so I endured. I was able to endure these physical pains but sometimes I was still met with xinxing tests.

Last summer, another young practitioner my age came to attend the summer Classical Chinese dance classes and stayed at my house. Our birthdays were only a day apart, and we immediately became close friends. But unexpectedly on the first day of the summer classes, she became close friends with another classmate, and they would talk and laugh and not really pay me much attention. This made me feel kind of sad as I wondered what kind of attachment this was. I first tried to suppress this feeling and just focus on dance class instead of letting it affect me. At the end of the day, I found that I was not as sad anymore. After class was over, we were still good friends and the three of us played together. Later my mom told me this was ‘jealousy’ and I was glad that I was able to control it.

Last year during Christmas, my mother’s colleague gave me a cute carrot plush toy as a present. I liked it a lot and carried it wherever I went, but my older sister would always take it from me. I felt very sad and always chased my sister to get it back. Once my aunty asked me, “Your sister is older now and she shouldn’t like plush toys anymore, but why does she always take yours and intentionally make you sad? You are a young Dafa disciple. If you cannot bear to let go, this is an attachment to material things. These things happen to help eliminate your attachment. Do you want to give up this attachment?” After I heard this, I thought to myself, “I don’t want this attachment.” Later when it was my sister’s birthday, I thought about what I could give her as a present. I thought, why not give her the plush toy? As I predicted, my sister was delighted, and I was able to let go of the attachment to material things. After seeing me give away my favorite item to my sister, my family praised me for improving my xinxing.

My mom is very hard-working, and also very busy with her job. Once, she came home from work very late and my grandma felt very sorry for her. My grandma said to me, “Your mother is very tired from a long day at work. Do well the things you have to do to and try not to disturb her rest.” Later, I went to the bedroom and said to my mom, “Mom, grandma thinks you’re very hardworking and feels bad. She doesn’t want me to disturb you, but I don’t feel bad for you.” My mom was surprised to hear me say that and asked me why. I replied, “I feel happy for you because you’re enduring hardship.” My mom laughed and said that I understood Master’s Fa principles, and that enduring hardships is truly a blessing for cultivators.

  1. Clarifying the Truth

At school, most of my classmates are Westerners. Every year as we moved up a grade, I would change classes and have the chance to get to know new classmates. During Year Two and Year Three, I gave everyone in my class a Shen Yun brochure and introduced Shen Yun to my teacher. I would also tell them the truth regarding Falun Gong. Last year I told a classmate about Falun Gong and organ harvesting. This year, when I was talking with a friend, she said she didn’t 100% believe that the Divine exist. So, I told her, you must believe in God. Not everyone can see the Divine, but the Divine are safeguarding humanity from the Heavens.

Our neighbours to the left and right of our house are both Westerners. On the first day we moved in, I introduced Shen Yun to the old grandpa neighbour to our left, and every year we would remind him to watch Shen Yun. He is always very happy to see me and will always smile and wave at me. The neighbour to our right is an uncle who always comes home late. Every time I see him, he doesn’t really smile at me. When Shen Yun came to town this year, I suddenly felt motivated to introduce Shen Yun to him and my aunty also said that she had just been thinking about that neighbour as well. The next day, this uncle happened to come home very early and so I immediately went to give him a Shen Yun brochure. I told him that he must see this show and that it is the best show there is! I also apologized to him for the way we park our car, because sometimes it may block his driveway. This uncle told me not to worry about it and he accepted the Shen Yun materials I gave him. From then on, whenever he saw us, he would always smile. I then knew that all sentient beings were waiting for us to save them.

  1. My new year’s resolution

At the start of this year, our teacher had everyone in the class write a New Year’s resolution. I said that I wished I could be a smarter person so that when I grow up, I can help people solve their problems. I hope to change the world, making more people good so that they can be more responsible and help each other out.

My New Year’s resolution has been posted on the classroom wall, where teachers, classmates and parents can all see it. After my mom saw it, she was very happy. She said that my wish to help people, and to make the world a more beautiful place is the mindset of a cultivator.

All of my wishes are actually fulfilled through Master’s help and Master has arranged for many miraculous things to happen to me. I hope my family and I can cultivate well and return home with Master. I hope that that all of our family members that don’t cultivate can be saved as well.

Thank you Master, thank you fellow practitioners.

做一朵蓮花盛開在大法中

美国大法小弟子口述,家人同修整理

慈悲伟大的师尊好:

各位同修好:

我是一名大法小弟子,今年八歲了。我來自美國加州。我生活在一個修煉人的家裡,現在和我住在一起的都是大法弟子家人,所以每天都有人帶我學法煉功,自從中共病毒爆發後,我們學校就停課了,我也一直待在家裡,下面我講一下我今年的修煉體會,不足之處,請同修慈悲指正。

一、學法煉功

我的家人同修一直和我說小弟子也要做好三件事,所以從五歲開始,我就經常學法煉功。以前要上學,只能每天晚上和家人同修一起學法,週末才煉功。但是現在剛好學校放假,改成網上學習,所以我就增加了學法和煉功時間,我很高興能參加RTC平台和其他小弟子一起學法,我每天早上學一小時各地經文,每天下午學兩個小時《轉法輪》。

有一次我學法時遇到干擾,感覺很困,我就站起來靠牆讀了半小時,馬上就不困了。

我感覺放假在家過的很充實,因為時間排的很滿,通過學習師父的各地經文我也明白了很多法理。因為以前我喜歡學法,有時候就不太想煉功,有點偷懶的心。後來我學《轉法輪法解》(長春講法答疑)在問答中說:

“弟子: 小孩聽課後不能堅持煉功,法輪能否永遠保護他?

師: 不能堅持煉功那就不行了吧,是不是?得堅持煉功。我是來度修煉人的,不是專來保護常人的。”——-《轉法輪法解》

我明白了煉功很重要,所以我就不偷懶了,盡量每天都跟著媽媽和姨媽一起煉功。有時候我學完法,會和其他小弟子交流,了解他們的學習和生活的情況,有時候我們還會互相分享看過的真相電影的心得。這段特殊時期我過的很開心,謝謝師父安排的修煉環境。

二、提高心性

去年家人同修教我背師父的經文《精進要旨》中的 (何為忍):

“忍是提高心性的關鍵。氣恨、委屈、含淚而忍是常人執著於顧慮心之忍,根本就不產生氣恨,不覺委屈才是修煉者之忍。”

我想“忍”這麼重要,那我就盡量做到忍吧。前兩天我和姨媽煉一個小時抱輪,因為我只是偶爾才會抱輪一個小時,姨媽就說:“你盡量堅持,實在不行在把手放下來吧。”後來我煉到半個小時的時候實在太痛了,我掉眼淚了,但是我還是堅持煉完了一個小時抱輪,我想我應該堅持,這也是“忍”的體現。

有一次我在上中國古典舞的課時,正好練習“下腰”,我覺得特別疼,但是我想到在大陸的大法弟子他們有的被迫害被酷刑,他們還在堅持。我就想我這點苦算什麼呢,這樣我就堅持下來了。身體上的疼痛,我忍住了,有時候會遇到其他心性考驗。

去年暑假的時候我家來了一位和我同歲的小弟子,她是來和我一起上中國古典舞暑期班的。我們兩人的生日只差一天,馬上成了無話不談的好朋友。可是沒想到,在第一天去上暑期班的時候,她和我的另一個同學成了好朋友,她們一起說說笑笑的,不怎麼理我。我心裡有點難受,我在想這是什麼執著心呢?我就先壓住這顆心,不讓它影響我,我還是認真的上舞蹈課,一天下來,我發現我不那麼難受了,下課的時候,我們還是好朋友,三個人一起玩。後來媽媽告訴我這是“妒嫉心”,我很高興我壓住了。

去年聖誕節時,媽媽的同事送我一個禮物,是一個可愛的胡蘿蔔抱枕,我很喜歡,總是抱著。結果姐姐總是搶我的抱枕,我很難受,每次都追著姐姐要。有一次姨媽問我,你看: “姐姐大了,她不會喜歡抱枕的,可是為什麼每次還要搶你的,故意讓你難受,你是大法小弟子,你的東西不捨得給別人,就是利益心,為了去你的利益心,才會發生這樣的事,你說這個執著心你要不要放?” 我聽了以後,心想: 我不要這個執著心。後來姐姐過生日,我在想送什麼禮物給姐姐呢?乾脆就把抱枕送給她吧,姐姐果然很喜歡也高興,我也放下了利益心。家人同修看見我把我最喜歡的東西送給姐姐,都誇我提高心性了。

我的媽媽工作特別忙,很辛苦。有一次她回來很晚,姥姥同修很心疼她,就對我說你媽媽工作很累,你要把自己的事情做好,不要影響她休息。後來我進臥室和媽媽說,“媽媽,姥姥覺得你很辛苦,心疼你。讓我不要吵到你,但是我不心疼你。”媽媽很吃驚的問: “為什麼呢?” 我說: “我為你感到高興,因為你吃到苦了。” 媽媽笑了,說我理解了師父講的法,吃苦對修煉人來說真的是好事。

三、講真相

我的同學大部分都是西方人,我每一年都會換班級,認識很多新同學,在二年級和三年級時,我都會給班級裡每個同學送神韻的傳單。順便給老師同學介紹神韻。我也會講法輪功的真相,去年我給一個同學講了法輪功真相和活摘器官的發生。今年我和一個朋友聊天的時候,她說她不能百分之百的相信神的存在。我就告訴她,你一定要相信神,不一定大家都能看到神,但是神就在天上看護著人們。

我們家左右兩邊都住的都是西方人的鄰居,我搬家後第一天就和左邊住的爺爺講了神韻,我們每年都會提醒爺爺看神韻,爺爺很開心見到我總是笑瞇瞇的和我打招呼。右邊住著一位叔叔,那位叔叔每天回來的很晚,每次見到那位叔叔他都對我不怎麼笑。今年神韻來了,我突然很想給他介紹神韻,姨媽說她也剛好想到這位鄰居叔叔了。第二天,這位叔叔很早就回來了,我馬上找他,給他送了神韻的傳單,我告訴他,一定要去看啊。這是一個最棒的演出。我還對他說,我們平時可能停車的時候會擋住您的門口,真是很抱歉啊。這位叔叔說沒有關係。他也接受了我遞給他的神韻的介紹材料。以後他再見我們就笑了,我知道眾生都在等著我們救呢。

四、我的新年願望

今年開學時,老師讓每個小朋友都寫一個今年的願望,我說我希望我能成為一個聰明的人,當我長大時可以幫助有需要的人們解決他們的問題。我希望改變世界,讓好人越來越多,人們可以更加負責任和互相幫助。

我的新年願望一直貼在教室裡,老師、同學、同學的家長都能看見。媽媽看了之後,感到很高興,她說我的願望都是想要幫助別人,想要讓這個世界變得更美好,這是修煉人應該有的境界。

其實我的每個願望都是師父幫我實現的,師父也給我安排了很多神奇的事,我希望我和我的家人同修都好好修煉,跟師父回家,希望不修煉的家人都能得救。

謝謝師父,謝謝同修。

 

明慧網發表鏈接:做一朵蓮花 盛開在大法中

Floreciendo como una flor de loto en Dafa

Saludos Maestro, Saludos Compañeros Practicantes!

Narrado por una joven practicante en Estados Unidos, editado por un miembro cultivador de la familia.

Soy una joven discípula de Dafa de 8 años de California, EE.UU. Vengo de una familia de practicantes de Dafa, y todos los miembros de la familia que viven conmigo son Dafa dizi. Esto significa que siempre hay alguien que puede ayudarme a estudiar el Fa y a hacer los ejercicios todos los días. Desde que estalló el virus del PCCh, mi escuela suspendió todas las clases y me quedo en casa todo el día. A continuación, analizaré algunas de mis experiencias de cultivación de este año. Por favor, indicar compasivamente cualquier cosa inapropiada.
1. Estudio del Fa y hacer los ejercicios

Los miembros practicantes de mi familia siempre me han dicho que los discípulos jóvenes también deben hacer las tres cosas bien, así que desde que tenía cinco años, a menudo estudiaba el Fa y hacía los ejercicios. En el pasado, cuando iba a la escuela, solo podía estudiar el Fa con mi familia todas las noches y hacer los ejercicios los fines de semana. Pero como la escuela está suspendida y todas las clases se dan por Internet, tengo más tiempo para estudiar el Fa y hacer los ejercicios. Estoy muy feliz de poder estudiar el Fa con otros discípulos jóvenes en la plataforma RTC. Todas las mañanas, estudiamos una hora de “Recopilación de Enseñanzas del Fa” y por la tarde, estudiamos dos horas de Zhuan Falun.

Una vez durante el estudio del Fa, me vino una interferencia y me sentí muy cansada. Así que me puse de pie y leí el Fa mientras me apoyaba contra la pared durante media hora y sentí que mi somnolencia desaparecía de inmediato.

Creo que el tiempo que pasé en casa fue muy gratificante porque mi horario era ocupado y, al estudiar “Recopilación de Enseñanzas del Fa” de Shifu, pude entender muchos principios del Fa. En el pasado, me gustaba estudiar el Fa, pero a veces no tenía ganas de hacer los ejercicios debido al apego a la pereza. Más tarde, estudié Zhuan Falun Fajie y en “Preguntas y respuestas en la Enseñanza del Fa en Changchun ” había una pregunta:

“Dizi: Después de que mi hijo escuchó las lecciones no pudo persistir en refinar gong, ¿podrá el Falun protegerlo para siempre?

Shi: Si no puede ser determinado en refinar gong, eso no sirve, ¿no es así? Hay que refinar gong de forma persistente. He venido a salvar a personas que se cultivan y refinan, no he venido específicamente a proteger a personas comunes”.

Me di cuenta de que hacer los ejercicios era muy importante, así que dejé de aflojar y ahora hago mi mejor esfuerzo para hacer los ejercicios con mi madre y mi tía todos los días. A veces, después del estudio del Fa, hablo con otros jóvenes discípulos de Dafa y conversamos sobre nuestros pensamientos y entendimientos de los videos de aclaración de la verdad de Dafa que hemos visto. A través de esto, he obtenido una mejor comprensión de sus estudios y sus circunstancias de vida. He estado muy feliz durante estos momentos especiales y le agradezco a Shifu por el ambiente de cultivación que ha organizado para mí.

  1. Mejorando el Xinxing

El año pasado, cuando mi familia me ayudó a memorizar la enseñanza “¿Qué es Ren?” en Escrituras esenciales para mayor avance de Maestro:

“El Ren, es la clave para mejorar el xinxing de uno. El aguantar con odio, quejas o lágrimas es el Ren de una persona común que está apegada a sus recelos. Solo el aguantar completamente sin ningún odio ni queja alguna es el Ren de un cultivador”.

Pensé que, dado que “Ren” es muy importante, debo hacer todo lo posible para tolerar. Hace unos días, mi tía y yo hicimos una hora de ejercicio de la estaca-parada Falun. Como rara vez hago los ejercicios de la estaca-parada Falun durante una hora entera, mi tía me dijo: “Persevera tanto como puedas, si realmente no puedes continuar, puedes bajar los brazos”. Cuando llegué a la marca de media hora, me dolían tanto los brazos que derramé algunas lágrimas, pero pensé que debía continuar. Al final aguanté y terminé toda la hora haciendo la estaca-parada Falun. Me di cuenta de que perseverar es una manifestación de “Ren”.

Una vez en mi clase de danza clásica china, estábamos practicando el movimiento “el puente”, y sentí que era extremadamente doloroso. Pero luego pensé para mí misma que los Dafa dizi en China continental habían sido perseguidos y torturados, y aún así perseveraban. Me di cuenta de que esta cantidad de dolor no era nada en comparación, así que soporté. Pude soportar estos dolores físicos, pero a veces todavía me encontraba con pruebas de xinxing.

El verano pasado, otra joven practicante de mi edad vino a asistir a las clases de danza clásica china en el verano y se quedó en mi casa. Nuestros cumpleaños eran con solo un día de diferencia, e inmediatamente nos hicimos amigas cercanas. Pero inesperadamente el primer día de las clases de verano, se hizo amiga cercana de otra compañera de clase, y hablaban y reían sin realmente prestarme mucha atención. Esto me hizo sentir un poco triste mientras me preguntaba qué tipo de apego era este. Primero intenté suprimir este sentimiento y solo enfocarme en la clase de danza en lugar de dejar que me afectara. Al final del día, descubrí que ya no estaba tan triste. Después de que terminó la clase, seguimos siendo buenas amigas y las tres jugamos juntas. Más tarde, mi madre me dijo que esto eran “celos” y me alegré de poder haberlo controlarlo.

El año pasado, durante la Navidad, el colega de mi madre me regaló un lindo peluche de zanahoria. Me gustó mucho y lo llevaba a donde fuera, pero mi hermana mayor siempre me lo quitaba. Me sentí muy triste y siempre perseguía a mi hermana para recuperarlo. Una vez que mi tía me preguntó: “Tu hermana es mayor ahora y ya no debería gustarle los peluches, pero ¿por qué siempre toma el tuyo y te hace sentir triste intencionalmente? Eres una joven discípula de Dafa. Si no puedes soportar el dejarlo ir, esto es un apego a las cosas materiales. Estas cosas suceden para ayudar a eliminar tu apego. ¿Quieres renunciar a este apego?” Después de escuchar esto, pensé: “No quiero este apego”. Luego, cuando fue el cumpleaños de mi hermana, pensé en lo que podría darle como regalo. Pensé, ¿por qué no darle el peluche? Como predije, mi hermana estuvo encantada y pude soltar el apego a las cosas materiales. Después de verme regalar mi juguete favorito a mi hermana, mi familia me elogió por mejorar mi xinxing.

Mi madre es muy trabajadora y también está muy ocupada con su trabajo. Una vez, llegó a casa del trabajo muy tarde y mi abuela sintió mucha pena por ella. Mi abuela me dijo: “Tu madre está muy cansada luego de un largo día de trabajo. Haz bien las cosas que tienes que hacer e intenta no perturbar su descanso”. Más tarde, fui al dormitorio y le dije a mi madre: “Mamá, la abuela cree que eres muy trabajadora y se siente mal. Ella no quiere que te moleste, pero no me siento mal por ti”. Mi madre se sorprendió al escucharme decir eso y me preguntó por qué. Respondí: “Me siento feliz por ti porque estás soportando dificultades”. Mi madre se rió y dijo que entendía los principios del Fa del Maestro, y que las dificultades duraderas son realmente una bendición para los cultivadores.

  1. Aclarando la verdad

En la escuela, la mayoría de mis compañeros son occidentales. Cada año a medida que avanzamos un grado, cambio de clase y tengo la oportunidad de conocer a nuevos compañeros de clase. Durante el segundo y tercer año, le di a todos en mi clase un folleto de Shen Yun y se lo presenté a mi profesor. También les decía la verdad sobre Falun Dafa. El año pasado le conté a un compañero sobre Falun Dafa y la sustracción de órganos. Este año, cuando estaba hablando con una amiga, ella dijo que no creía al 100% que existiera lo Divino. Entonces, le dije, debes creer en Dios. No todos pueden ver lo Divino, pero los Divinos están salvaguardando a la humanidad desde los Cielos.

Nuestros vecinos a la izquierda y a la derecha de nuestra casa son occidentales. El primer día que nos mudamos, le presenté a Shen Yun al vecino anciano a nuestra izquierda, y cada año le recordamos que vea Shen Yun. Siempre está muy feliz de verme y siempre me sonríe y me saluda. El vecino a nuestra derecha es un señor que siempre llega tarde a casa. Cada vez que lo veo, realmente no me sonríe. Cuando Shen Yun llegó a la ciudad este año, de repente me sentí motivada para presentarle Shen Yun y mi tía también dijo que ella también había estado pensando en ese vecino. Al día siguiente, el señor llegó a casa muy temprano, así que inmediatamente fui a darle un folleto de Shen Yun. ¡Le dije que debía ver este espectáculo y que es el mejor espectáculo que hay! También me disculpé con él por la forma en que estacionamos nuestro automóvil, porque a veces puede bloquear su entrada. El señor me dijo que no me preocupara y aceptó los materiales de Shen Yun que le di. A partir de entonces, cada vez que nos ve, siempre sonríe. Entonces supe que todos los seres conscientes estaban esperando que los salvaramos.

  1. Mi resolución de año nuevo

A principios de este año, nuestro profesor hizo que todos en la clase escribieran una resolución de Año Nuevo. Dije que deseaba poder ser una persona más inteligente para que cuando crezca, pueda ayudar a las personas a resolver sus problemas. Espero cambiar el mundo, hacer que más personas sean buenas para que puedan ser más responsables y ayudarse mutuamente.

La resolución de mi Año Nuevo se publicó en el muro del aula, donde los profesores, los compañeros y los padres pueden verla. Después de que mi madre lo vio, estaba muy feliz. Ella dijo que mi deseo de ayudar a las personas y hacer del mundo un lugar más hermoso es la mentalidad de un cultivador.

Todos mis deseos se cumplen a través de la ayuda de Shifu y Shifu ha arreglado que me sucedan muchas cosas milagrosas. Espero que mi familia y yo podamos cultivarnos bien y volver a casa con Shifu. Espero que todos los miembros de nuestra familia que no se cultivan puedan salvarse también.

Gracias Shifu, gracias compañeros practicantes.

Nở rộ như hoa sen trong Đại Pháp

Được tường thuật bởi một học viên trẻ tuổi ở Mỹ, được chỉnh sửa bởi người nhà là đệ tử tu luyện Đại Pháp.

Kính chào Sư phụ từ bi và đáng kính:

Xin chào các đồng tu:

Tôi là một tiểu đệ tử Đại Pháp tám tuổi đến từ California, Hoa Kỳ. Tôi đến từ một gia đình gồm tất cả các học viên Đại Pháp và tất cả các thành viên trong gia đình sống với tôi đều là đệ tử Đại Pháp. Điều này có nghĩa là luôn có người có thể giúp dẫn dắt tôi học Pháp và luyện công mỗi ngày. Kể từ khi virus Đảng Cộng Sản Trung Quốc bùng phát, trường tôi đã đình chỉ tất cả các lớp học, và tôi ở nhà cả ngày. Tiếp theo, tôi sẽ thảo luận về một số kinh nghiệm tu luyện của tôi từ năm nay. Xin hãy dùng thiện niệm để chỉ ra bất cứ điều gì không phù hợp.

  1. Học Pháp và luyện công

Các thành viên tu luyện trong gia đình của tôi luôn nói với tôi rằng, các đệ tử trẻ tuổi cũng phải làm tốt ba việc, vì vậy kể từ khi lên năm, tôi thường hay học Pháp và luyện công. Trước đây khi đi học, tôi chỉ có thể học Pháp cùng gia đình vào mỗi buổi tối và luyện công vào cuối tuần. Nhưng vì trường học bị đình chỉ và tất cả các lớp học đã chuyển sang trực tuyến, tôi có nhiều thời gian hơn để học Pháp và luyện công. Tôi rất vui khi có thể học Pháp với các đệ tử trẻ trên nền tảng Sonant. Mỗi buổi sáng, chúng tôi đọc “Giảng Pháp tại các nơi” trong một giờ và vào buổi chiều, chúng tôi đọc Chuyển Pháp Luân trong hai giờ đồng hồ.

Một lần trong lúc học Pháp, tôi đã gặp phải sự can nhiễu và cảm thấy rất buồn ngủ. Vì vậy, tôi đứng dậy và đọc Pháp trong khi dựa vào tường trong nửa giờ và cảm thấy sự buồn ngủ của tôi biến mất ngay lập tức.

Tôi tin rằng thời gian tôi được nghỉ ở nhà thật hoàn chỉnh vì lịch trình của tôi đã được lấp đầy và thông qua việc học kinh văn “Giảng Pháp tại các nơi” của Sư phụ, tôi đã có thể hiểu ra rất nhiều Pháp lý. Trước đây, tôi thích học Pháp, nhưng đôi khi tôi không cảm thấy như mình muốn luyện công bởi vì chấp trước vào  lười. Sau đó tôi đã đọc Chuyển Pháp Luân Pháp Giải, và trong phần “Giải đáp thắc mắc tại giảng pháp ở Trường Xuân” đã có một câu hỏi thế này:

“Đệ Tử: Trẻ nhỏ sau khi nghe giảng không thể kiên trì luyện công, liệu Pháp Luân có vĩnh viễn bảo vệ cháu hay không?

Sư phụ: Không thể kiên trì luyện công thì không được, đúng vậy không? Cần phải kiên trì luyện công. Tôi là tới độ người tu luyện, không phải tới để chuyên bảo hộ người thường.”

Tôi nhận ra rằng việc luyện công rất quan trọng, vì vậy tôi đã chấm dứt sự uể oải  của mình và cố gắng hết sức để luyện công với mẹ và dì mỗi ngày. Đôi khi sau khi học Pháp xong, tôi thường nói chuyện với các tiểu đệ tử Đại Pháp khác; chúng tôi thảo luận về những suy nghĩ và nhận thức của mình về các video giảng chân tướng mà chúng tôi đã xem. Qua đó, tôi đã hiểu rõ hơn về hoàn cảnh tu luyện và sinh hoạt của họ. Tôi đã rất hạnh phúc trong khoảng thời gian đặc biệt này, và tôi cảm ơn Sư phụ về môi trường tu luyện mà Ngài đã sắp xếp cho tôi.

  1. Đề cao tâm tính

Năm ngoái, khi gia đình giúp tôi học thuộc phần giảng  “Thế nào là Nhẫn?” trong kinh văn Tinh Tấn Yếu Chỉcủa Sư Phụ :

“Nhẫn là chìa khoá của đề cao tâm tính. Nhẫn mà uất hận, uỷ khuất, hay đẫm lệ là cái nhẫn của người thường với chấp trước vào tâm lo nghĩ, hoàn toàn không hề nảy sinh uất hận, không cảm thấy uỷ khuất thì mới là cái Nhẫn của người tu luyện.”

Tôi nghĩ vì Nhẫn rất quan trọng, nên tôi phải cố hết sức để làm được cái Nhẫn này. Vài ngày trước, dì tôi và tôi luyện bài Bão Luân trong một giờ đồng hồ. Vì tôi hiếm khi tập bài Bão Luân trong một tiếng đồng hồ, dì đã nói với tôi rằng, “Hãy kiên trì hết mức có thể, nếu con thực sự không thể tiếp tục, thì con có thể đưa tay xuống.” Khi tôi đạt đến nửa giờ, cánh tay tôi đau đớn đến mức tôi đã ứa ra vài giọt nước mắt, nhưng tôi nghĩ rằng mình phải tiếp tục. Cuối cùng, tôi chịu đựng và kết thúc cả tiếng đồng hồ “Bão Luân”. Tôi nhận ra rằng sự kiên trì là một biểu hiện của ‘Nhẫn’.

Một lần trong lớp học múa Trung Quốc cổ điển của tôi, khi chúng tôi đang thực hiện động tác “Cây Cầu,” tôi cảm thấy đầu mình vô cùng đau đớn. Nhưng rồi tôi nghĩ đến các đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc đại lục đã bị bức hại và tra tấn, nhưng họ vẫn tiếp tục kiên trì. So sánh với điều đó, tôi nhận ra rằng sự đau đớn này không là gì cả, và vì vậy tôi đã chịu đựng. Tôi đã có thể chịu đựng những đau đớn thể xác nhưng đôi khi tôi vẫn gặp phải các khảo nghiệm về tâm tính.

Mùa hè năm ngoái, một tiểu đệ tử bằng tuổi tôi đến tham gia lớp học múa cổ điển Trung Quốc mùa hè và ở nhà tôi. Sinh nhật của chúng tôi chỉ cách nhau một ngày và chúng tôi ngay lập tức trở thành đôi bạn thân. Nhưng vào ngày đầu tiên của lớp học hè, bạn ấy bất ngờ trở thành bạn thân với một bạn khác cùng lớp, họ nói chuyện, cười và không thực sự để ý đến tôi. Điều này làm tôi cảm thấy buồn khiến tôi tự hỏi, đây là loại chấp trước nào đây. Đầu tiên tôi đã cố gắng kìm nén cảm giác này và chỉ tập trung vào lớp học múa thay vì để nó ảnh hưởng đến tôi. Vào cuối ngày, tôi phát hiện rằng mình không còn buồn nữa. Sau khi lớp học kết thúc, chúng tôi vẫn là những người bạn tốt và ba chúng tôi cùng chơi với nhau. Sau đó, mẹ nói với tôi rằng đây là ‘tâm tật đố’ và tôi rất vui vì đã có thể kiểm soát nó.

Năm ngoái vào dịp Giáng sinh, một đồng nghiệp của mẹ tôi đã tặng tôi món đồ chơi cà rốt nhồi bông dễ thương. Tôi rất thích nó và mang nó đi bất cứ nơi đâu cùng tôi, nhưng chị gái tôi lúc nào cũng lấy đi nó từ tôi. Tôi cảm thấy rất buồn và luôn đuổi theo chị để lấy lại. Một lần, dì tôi hỏi tôi, “chị của con bây giờ cũng lớn rồi, chị con đáng ra không nên thích đồ chơi nhồi bông nữa, nhưng tại sao chị con lại  lấy đồ của con và cố ý làm con buồn? Con là một đệ tử Đại Pháp,  nếu con không buông bỏ được, thì đây là một chấp chước vào vật chất. Những điều này xảy ra để giúp loại bỏ chấp trước của con. Con có muốn từ bỏ chấp trước này không?” Sau khi nghe điều này, tôi tự nghĩ, “Tôi không muốn chấp trước này.” Sau đó, vào hôm sinh nhật chị gái tôi, nghĩ về những món quà mà mình có thể tặng cho chị. Tôi đã nghĩ, tại sao không tặng chị ấy đồ chơi nhồi bông của tôi nhỉ? Như tôi dự đoán, chị tôi đã rất vui và tôi đã có thể buông bỏ chấp chước vào vật chất. Sau khi thấy tôi tặng món đồ yêu thích của mình cho chị gái, gia đình khen tôi rằng tôi đã đề cao được tâm tính của mình.

Mẹ tôi rất chăm chỉ, và cũng rất bận rộn với công việc của mình. Một lần, mẹ đi làm về rất muộn và bà tôi rất thương mẹ. Bà nói với tôi, “Mẹ con rất mệt mỏi sau một ngày dài làm việc. Hãy làm tốt những việc con phải làm và cố gắng không làm phiền mẹ con nghỉ ngơi.”  Sau đó, tôi đi vào phòng ngủ và nói với mẹ: ” Mẹ ơi, bà nghĩ mẹ rất chăm chỉ vất vả  và cảm thấy buồn thương  mẹ. Bà không muốn con làm phiền mẹ, nhưng con không cảm thấy buồn mẹ ạ.” Mẹ tôi ngạc nhiên khi nghe tôi nói điều đó và hỏi tôi tại sao. Tôi trả lời:” Con cảm thấy vui cho mẹ vì mẹ đang chịu đựng khó nạn.” Mẹ tôi đã cười và nói rằng tôi đã hiểu các Pháp lý của Sư phụ và rằng chịu đựng khổ cực, thực sự là một phước lành cho những người tu luyện.

  1. Giảng chân tướng

Ở trường, hầu hết các bạn cùng lớp của tôi là người phương Tây. Mỗi năm khi chúng tôi lên một lớp, tôi sẽ được thay đổi lớp học và có cơ hội làm quen với các bạn cùng lớp mới. Trong năm lớp hai và lớp ba, tôi đã cho mọi người trong lớp mình mỗi người một tờ quảng cáo Thần Vận và giới thiệu Thần Vận cho giáo viên của tôi. Tôi cũng giảng chân tướng về Pháp Luân Công với họ. Năm ngoái tôi đã nói với một bạn cùng lớp về Pháp Luân Công và nạn mổ cướp nội tạng. Năm nay, khi tôi đang nói chuyện với một người bạn, bạn ấy nói rằng bạn ấy đã không tin 100 phần trăm rằng Thần có tồn tại. Vì vậy, tôi đã nói với bạn ấy rằng, bạn phải tin vào Thần. Không phải ai cũng có thể nhìn thấy Thần đâu, nhưng Thần linh ở thiên đường đang bảo vệ nhân loại.

Hàng xóm ở bên trái và bên phải nhà chúng tôi đều là người phương Tây. Vào ngày đầu tiên chúng tôi chuyển đến, tôi đã giới thiệu Thần Vận với ông cụ hàng xóm bên trái chúng tôi, và mỗi năm chúng tôi đều nhắc nhở ông ấy xem Thần Vận. Ông cụ rất vui khi gặp tôi và luôn mỉm cười và vẫy tay chào tôi. Người hàng xóm bên phải chúng tôi là một chú luôn về nhà muộn. Mỗi lần tôi gặp chú, chú ấy sẽ không thực sự cười với tôi. Khi Thần Vận đến thị trấn tôi năm nay, tôi đột nhiên cảm thấy có động lực để giới thiệu Thần Vận với chú ấy, và dì tôi cũng nói rằng dì cũng đã nghĩ về người hàng xóm đó. Ngày hôm sau, người chú này tình cờ về nhà rất sớm và vì vậy, tôi đã ngay lập tức đưa cho chú ấy tờ quảng cáo của Thần Vận. Tôi đã nói với chú ấy rằng chú phải xem chương trình này và đó là chương trình hay nhất xưa đến nay! Tôi cũng xin lỗi chú ấy vì cách chúng tôi đỗ xe, bởi vì đôi khi nó có thể chặn đường lái xe của chú. Chú ấy nói với tôi rằng đừng lo lắng về điều đó và chú đã nhận lấy các tài liệu Thần Vận mà tôi đã đưa. Từ đó trở đi, bất cứ khi nào chú thấy chúng tôi, chú luôn mỉm cười. Khi đó tôi nhận ra rằng tất cả chúng sinh đều đang chờ đợi chúng ta đến cứu họ.

  1. Quyết tâm năm mới của tôi

Vào đầu năm nay, giáo viên của chúng tôi đã yêu cầu mọi người trong lớp viết một quyết tâm cho năm mới của mình. Tôi nói rằng tôi ước mình có thể là một người thông minh hơn để khi lớn lên, tôi có thể giúp mọi người giải quyết vấn đề của họ. Tôi hi vọng tôi có thể thay đổi thế giới, làm cho nhiều người trở nên tốt hơn để họ có thể có trách nhiệm hơn và giúp đỡ lẫn nhau.

Quyết tâm năm mới của tôi đã được dán lên trên tường lớp học, nơi giáo viên, bạn học và phụ huynh đều có thể nhìn thấy. Sau khi mẹ tôi nhìn thấy nó, mẹ đã rất hạnh phúc. Mẹ tôi nói rằng ước muốn giúp đỡ mọi người, và làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn là suy nghĩ của một người tu luyện.

Tất cả những mong muốn của tôi thực sự được thực hiện nhờ sự giúp đỡ của Sư phụ, và Sư phụ đã sắp xếp rất nhiều điều kỳ diệu xảy ra với tôi. Tôi hy vọng gia đình tôi và tôi có thể tu luyện tốt, và trở về nhà với Sư phụ. Tôi hy vọng rằng tất cả các thành viên khác không tu luyện trong gia đình chúng tôi đều có thể được cứu.

Cảm ơn Sư phụ, cảm ơn các bạn đồng tu.

*Original language.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *